Thống kê truy cập
  • Đang online: 14
  • Hôm nay: 2,001
  • Trong tuần: 13,769
  • Tất cả: 13,670,144
Lượt xem: 8581
Đại biểu Mai Thị Phương Hoa phát biểu về luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật Xử lý vi phạm hành chính

Phát biểu về luật sửa đổi, bổ sung một số điều của luật xử lý vi phạm hành chính

Kính thưa Đoàn chủ tịch,

Kính thưa Quốc hội,

Tôi nhất trí với nhiều nội dung đã được chỉnh lý và tiếp thu như trong Báo cáo giải trình đã nêu. Tuy nhiên, tại kỳ họp này Chính phủ trình Quốc hội dự án Luật Phòng, chống ma túy (sửa đổi), do đến giai đoạn này mới có điều kiện để so sánh nên để hoàn thiện dự án Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật XLVPHC tôi xin tham gia ý kiến về 2 vấn đề sau:

1. Về vấn đề quy định cụ thể đối tượng từ đủ 18 tuổi trở lên áp dụng biện pháp xử lý hành chính đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc ngay trong dự thảo Luật này hay là dẫn chiếu đến Luật Phòng, chống ma túy

Về vấn đề này, tôi nhất trí với ý kiến của Chính phủ là đối tượng áp dụng biện pháp xử lý hành chính đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc phải được quy định ngay trong dự thảo Luật XLVPHC với những lý do như đã nêu trong Báo cáo số 480, đồng thời tôi xin phân tích thêm như sau:

- Luật XLVPHC quy định biện pháp xử lý hành chính đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc với tư cách là chế tài hành chính. Còn Luật PCMT quy định về việc đưa người nghiện ma túy vào cơ sở cai nghiện bắt buộc với tư cách là biện pháp quản lý, mà không phải là chế tài hành chính. Mà đã là chế tài hành chính thì phải được quy định trong Luật XLVPHC.

- Nghiên cứu Điều 37 của dự thảo Luật Phòng, chống ma túy (sửa đổi). Tôi nhận thấy, các trường hợp (thực chất là các đối tượng) đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc áp dụng đối với người nghiện ma túy còn rộng hơn đối tượng bị áp dụng biện pháp XLVPHC theo Luật XLVPHC. Những trường hợp rộng hơn này không được coi là biện pháp XLVPHC thì có thể được thực hiện theo quy trình, thủ tục của Luật PCMT.

- Về kỹ thuật lập pháp, nếu đưa một người vào cơ sở cai nghiện bắt buộc với tư cách là biện pháp xử lý hành chính thì việc quy định đối tượng, trình tự, thủ tục, thẩm quyền áp dụng biện pháp này phải được quy định trong Luật XLVPHC để bảo đảm tính minh bạch, đồng bộ, tính thống nhất với các biện pháp xử lý hành chính khác.

Do đó, tôi xin đề nghị quy định cụ thể đối tượng từ đủ 18 tuổi trở lên bị áp dụng biện pháp xử lý hành chính đưa vào cơ sở cai nghiện bắt buộc ngay trong dự thảo Luật sửa đổi, bổ sung một số điều của Luật XLVPHC, mà không nên viện dẫn sang Luật Phòng, chống ma túy (sửa đổi).

2. Việc bổ sung biện pháp tạm giữ hành chính để xác định tình trạng nghiện ma túy đối với người sử dụng trái phép chất ma túy (Điều 122)

Dự thảo Luật bổ sung biện pháp tạm giữ hành chính để xác định tình trạng nghiện ma túy đối với người sử dụng trái phép chất ma túy và quy định thời hạn tạm giữ trong trường hợp này là không quá 05 ngày, kể từ thời điểm bắt đầu giữ người vi phạm. Nơi tạm giữ là khu lưu giữ tạm thời tại cơ sở cai nghiện bắt buộc của cấp tỉnh hoặc nhà tạm giữ, buồng tạm giữ hành chính.

Tôi đề nghị cân nhắc quy định này bởi những lý do sau:

- Thứ nhất, dự thảo Luật PCMT (sửa đổi) đã bổ sung 1 chương về quản lý người sử dụng trái phép chất ma túy, trong đó có định nghĩa: “Người bị coi là người sử dụng trái phép chất ma túy là người có xét nghiệm dương tính với chất ma túy, việc sử dụng chất ma túy của người đó không được pháp luật cho phép và chưa xác định được tình trạng nghiện”. Điểm mấu chốt là họ chưa bị coi là người nghiện ma túy.

- Thứ hai, tạm giữ người theo thủ tục hành chính là biện pháp hạn chế quyền tự do đi lại của công dân được Hiến pháp quy định và có thể làm ảnh hưởng đến việc thực hiện nhiều quyền cơ bản khác, do đó cần được quy định chặt chẽ và cân nhắc thận trọng.

Khoản 1 Điều 122 của Luật XLVPHC hiện hành quy định: Việc tạm giữ người theo thủ tục hành chính chỉ được áp dụng trong trường hợp cần ngăn chặn, đình chỉ ngay những hành vi gây rối trật tự công cộng, gây thương tích cho người khác.

Việc bổ sung những trường hợp như: Cần ngăn chặn, đình chỉ ngay những hành vi gây rối trật tự công cộng, gây thương tích cho người khác; Người có hành vi bạo lực gia đình vi phạm quyết định cấm tiếp xúc, tôi cho là phù hợp. Nhưng áp dụng biện pháp này để xác định tình trạng nghiện đối với người sử dụng trái phép chất ma túy thì cần cân nhắc; bởi vì từ năm 2009 khi sửa đổi, bổ sung BLHS 1999, Quốc hội đã bỏ Tội sử dụng trái phép chất ma túy, do đó họ không bị coi là tội phạm bị coi là người bệnh. Tất nhiên họ có thể bị xử lý vi phạm hành chính và trong những trường hợp nhất định như có những hành vi gây rối trật tự công cộng, gây thương tích cho người khác thì mới bị áp dụng biện pháp tạm giữ người theo thủ tục hành chính.

- Thứ ba, việc đưa họ vào nhà tạm giữ, buồng tạm giữ hành chính để xác định tình trạng nghiện là không phù hợp với chính sách rất nhân văn của Nhà nước ta đã được đưa vào dự thảo Luật PCMT (sửa đổi) là cơ quan nhà nước chủ yếu quản lý những người sử dụng trái phép chất ma túy bằng các biện pháp tư vấn, động viên, giáo dục người sử dụng trái phép chất ma túy để giúp họ không tiếp tục sử dụng trái phép chất ma túy và thường những biện pháp này được thực hiện tại nơi họ  cư trú hoặc cơ sở y tế có thẩm quyền.

- Thứ tư, cũng theo quy định của dự án Luật PCMT (sửa đổi) thì Ủy ban nhân dân cấp xã nơi người sử dụng trái phép chất ma túy cư trú có trách nhiệm tổ chức quản lý người sử dụng trái phép chất ma túy những người này sẽ được cơ quan có thẩm quyền xác định định tình trạng nghiện theo phương pháp của ngành y tế mà không phải bị áp dụng biện pháp tạm giữ hành chính. Hơn nữa, trên thực tế, để xác định tình trạng nghiện của một người có thể còn cần nhiều thời gian hơn 5 ngày, vì thế việc này nên đ cho ngành y tế thực hiện theo quy trình chuyên môn và tại địa điểm phù hợp với người sử dụng trái phép chất ma túy.

Do đó, để bảo đảm thống nhất giữa 2 dự án Luật và bảo đảm tính hợp lý, bảo đảm quyền con người, quyền công dân, tôi đề nghị không bổ sung biện pháp tạm giữ hành chính để xác định tình trạng nghiện ma túy đối với người sử dụng trái phép chất ma túy. 

3 người đã bình chọn