Thống kê truy cập
  • Đang online: 10
  • Hôm nay: 6,713
  • Trong tuần: 13,862
  • Tất cả: 13,413,623
Lượt xem: 7204

Đại biểu Quốc hội Đặng Thị Phương Thảo, phát biểu tại phiên thảo luận tại Hội trường (sáng ngày 13/11/2019) về việc thực hiện chính sách, pháp luật về phòng cháy, chữa cháy giai đoạn 2014-2018


Kính thưa Chủ toạ phiên họp,

Kính thưa Quốc hội,

Trước hết, tôi nhận thấy các báo cáo gồm Báo cáo của Chính phủ cũng như Báo cáo của Đoàn giám sát đều rất chi tiết và đã phân tích đầy đủ các nguyên nhân cũng như đề xuất những kiến nghị cụ thể và xác đáng về công tác phòng cháy, chữa cháy. Để góp phần hoàn thiện dự thảo nghị quyết liên quan tới nội dung giám sát. Tôi xin phát biểu về công tác phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ trong các trường học.

Theo Báo cáo số 313 ngày 10 tháng 4 năm 2019 mà Bộ Giáo dục và Đào tạo đã gửi tới Văn phòng Quốc hội thì thống kê trên toàn quốc trong thời gian từ tháng 7/2014 đến tháng 7/2018 đã xảy ra 15 vụ mất an toàn về công tác phòng cháy, chữa cháy tại các nhà trường dẫn tới bị thương 3 người và làm thiệt hại 650 triệu đồng. Theo đó thì các vụ việc mất an toàn này tại các nhà trường nhìn chung là thấp, chỉ chiếm khoảng 0,11% trên tổng số vụ của cả nước theo xu hướng giảm dần và không gây ra các hậu quả nghiêm trọng. Tuy nhiên, tôi nhận thấy rất cần quan tâm tới công tác phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ trong các nhà trường để đảm bảo được một cách đồng bộ và quy chuẩn hơn về công tác này đối với toàn xã hội cũng như trên toàn quốc vì 5 lý do sau đây:

Lý do thứ nhất, nguy cơ cháy, nổ có thể tiềm ẩn ngay trong chính các nhà trường, bởi hiện nay cả nước có gần 33.262 cơ sở giáo dục từ cấp mầm non đến cấp đại học, với thực tế đáng lo ngại là tại một số trường học việc chấp hành các quy định phòng cháy, chữa cháy chưa được nghiêm túc, mà vốn dĩ trong nhà trường lại có nhiều những vật dụng thiết bị dễ gây cháy như bàn, ghế, hệ thống phòng chức năng, thiết bị thí nghiệm hay máy vi tính. Bên cạnh đó, tại các trường bán trú còn có hệ thống bếp ăn, nếu không được vận hành đúng quy chuẩn dễ tăng nguy cơ cháy, nổ, mất an toàn.

Thứ hai, với những trường học đặt tại khu mật độ dân cư hoặc giao thông dày đặc thì khả năng cháy, nổ nếu xuất phát từ các hộ dân hay cơ sở kinh doanh lân cận cũng dễ ảnh hưởng và lan rộng sang các khu vực trường học khi không ngăn chặn được kịp thời.

Thứ ba, tại các thành phố, nhiều cơ sở giáo dục, nhóm lớp tư thục không được nghiệm thu về phòng cháy, chữa cháy do sử dụng thay đổi công năng từ nhà dân thành lớp học. Ngoài ra, cũng tại một số trường học, cơ sở vật chất hoặc thiếu thốn hoặc đã xuống cấp về cơ bản không đáp ứng được yêu cầu của công tác này.

Thứ tư, một đặc điểm dễ nhận thấy của trường học là nơi mà bản thân nhà trường đã có mật độ người đông, chẳng hạn như đối với một trường phổ thông với quy mô từ 20 đến 30 lớp thì tổng số giáo viên, nhân viên và học sinh của nhà trường đã là trên dưới 1.000 người, từ đó dẫn tới thoát hiểm, cứu hộ và cứu nạn sẽ khó khăn và phức tạp. Ở các trường mầm non, với số trẻ vượt quá mức quy định mà đội ngũ chủ yếu lại là nữ thì việc xử lý bước đầu khi xảy ra cháy, nổ sẽ càng lúng túng hơn.

Thứ năm, cũng từ đặc điểm đó các vụ cháy nổ nếu không được khắc phục kịp thời thì số nạn nhân sẽ lớn. Đối với các trường mầm non, tiểu học hậu quả sẽ càng nặng nề và thương tâm hơn khi nạn nhân không may là trẻ em.

Từ những phân tích trên, tôi thấy rằng khi xem xét toàn diện về công tác phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ không thể không quan tâm đến công tác này trong các nhà trường nhằm đảm bảo tốt khâu phòng ngừa, tránh để xảy ra các vụ việc nghiêm trọng. Tôi kiến nghị cần quan tâm 3 vấn đề sau đây:

Vấn đề thứ nhất, cần làm tốt, thực chất và hiệu quả công tác tuyên truyền về phòng cháy, chữa cháy, cứu hộ, cứu nạn tại các nhà trường, không coi đây là phong trào mà cần coi là một hoạt động có tính chất bắt buộc, vì sự an toàn của học sinh và của cả nhà trường. Trong thời gian qua, nhiều nhà trường đã thực hiện nhiệm vụ tuyên truyền song chất lượng không cao. Ví dụ, các hoạt động thường tập trung cao điểm chỉ vào các tháng đầu năm học xoay quanh ngày 4/10 là ngày toàn dân phòng cháy, chữa cháy, trong khi bất kỳ lúc nào, thời điểm nào nguy cơ này cũng luôn luôn tiềm ẩn. Bên cạnh đó, một số nhà trường còn coi đây là hoạt động theo phong trào để những giáo viên, nhân viên thiếu kiến thức, kỹ năng hướng dẫn không đúng quy cách, do đó đã có trường hợp trẻ bị thương ngay trong chính những buổi diễn tập về an toàn. Vì vậy, tôi đề nghị công tác tuyên truyền, tập huấn về thời gian cần được làm thường xuyên, về nội dung cần được chú trọng để trang bị hiệu quả cho học sinh, về lực lượng tập huấn cần chuyên nghiệp hoặc phải là lực lượng nòng cốt, thường trực của các nhà trường, đáp ứng được yêu cầu chuyển tải, về mục tiêu phải coi an toàn về con người là quan trọng nhất trong suốt quá trình thực hiện.

Vấn đề thứ hai, cần kịp thời chấn chỉnh, quán triệt nhận thức của các cơ sở giáo dục, đặc biệt là trách nhiệm của người đứng đầu, xử lý nghiêm những trường hợp chủ quan, lơ là với nhiệm vụ phòng cháy, chữa cháy trong nhà trường. Đối với trường học, cơ sở giáo dục tư thục, đặc biệt là các cơ sở mầm non cần tăng cường thanh tra, kiểm tra, đồng thời đề nghị Ủy ban nhân dân các cấp kịp thời ra quyết định đình chỉ hoạt động những trường hợp vi phạm theo quy định của pháp luật.

Vấn đề thứ ba, cần đưa nội dung về phòng cháy, chữa cháy và cứu nạn, cứu hộ vào chương trình học tập, cũng như các hoạt động trải nghiệm trong nhà trường cho phù hợp với từng cấp học ngành học theo quy định của Luật Phòng cháy và chữa cháy bắt đầu từ năm học 2021-2022. Về quyết định này, tôi cơ bản nhất trí với khoản 3 Điều 2 của dự thảo nghị quyết, tuy nhiên tôi cũng đề nghị bổ sung vào khoản 3 trách nhiệm của Bộ Giáo dục và Đào tạo, coi Bộ Giáo dục và Đào tạo là cơ quan chủ trì, phối hợp cùng Bộ Công an hoàn thành phát triển Chương trình phối hợp số 356 đã xây dựng từ ngày 24/5/2017. Đồng thời, tiếp tục xây dựng và hoàn thiện giáo trình bài giảng về công tác phòng cháy, chữa cháy, sớm đưa vào thực hiện song hành với quá trình thực hiện chương trình giáo dục phổ thông mới tại các nhà trường trong thời gian tới.

Kính thưa Quốc hội, công tác phòng cháy, chữa cháy nói chung, trong nhà trường nói riêng luôn cần được quan tâm thường xuyên, cần chủ động trong tuyên truyền và giáo dục nhưng quan trọng là cần áp dụng những biện pháp kiên quyết trong xử lý vi phạm. Có như vậy mới đảm bảo được phương châm “phòng cháy hơn chữa cháy”, không để xảy ra tình trạng “mất bò mới lo làm chuồng”, tránh để lại những hậu quả đáng tiếc cho con em chúng ta cũng như cho toàn xã hội. Tôi xin hết ý kiến.

Xin trân trọng cảm ơn Quốc hội.